Game hay nhất 2013

Tìm kiếm tại đây

Casino ký sự_P3

Tinh binh - Game MMORPG Tam quốc hấp dẫn . Thử Ngay!!!!



Chap 5: Roulette, vòng xoay định mệnh.
Lang thang 1 vòng casino, mình dừng chân ở khu vực chơi roulette. Điểm đặc biệt khiến mình dừng chân ở đây khá lâu là vì không có nhiều dân châu Á chơi trò này. Đa phần là tây, và cũng có hai loại tây chơi trò này. Một là mấy thanh niên trẻ tuổi, vào chơi vài ván xả stress cho vui, họ không quan tâm nhiều lắm đến quy tắc và chiến thuật để chơi trò này, chủ yếu là mua vui, đến nhanh và đi cũng nhanh. Loại thứ hai là những người có tìm hiểu và nắm bắt khá rõ về quy luật, xác xuất và tỷ lệ thắng thua của trò chơi. Những người này trong tay đều cầm một tờ giấy có in hình vòng xoay của roulette và các con số, họ ghi ghi chép chép sau mỗi ván và có các chiến thuật riêng khi choi trò này.
Lúc đầu mình cũng nghĩ đơn giản đây cũng là một trò chơi hên xui may rủi, nhưng khi đứng xem những người chơi khác một thời gian, mình nhận ra họ đánh có chiến thuật và xác xuất thắng của họ cũng cao hơn nhiều so với những người chơi may rủi khác. Về cơ bản, roulette có 37 số từ 0 đến 36 (hình như roulette kiểu Mỹ có đến 2 số 0 nên có 38 số, mình không chắc lắm). Nếu bạn đặt vào một số thì xác xuất thắng của bạn là 1/37, tuy nhiên casino chỉ chung bạn gấp 35 lần số tiền cược , đương nhiên casino luôn là người nắm phần thắng cao hơn người chơi. Nói chung trò này nếu kể hết luật chơi ra thì khá lằng nhằng, ai chơi rồi thì chỉ cần 5p là có thể hiểu hết luật chơi, mình không thể diễn tả hết được, văn lủng củng quá .
Đứng quan sát một lúc thì mình cũng vào chơi, như bình thường, lúc đầu chơi be bé, 2$, 5$, nhưng càng chơi càng thua, máu nóng trong người lại bốc lên. Mình đánh càng lúc càng lớn, có lúc mình cược một lúc lên đến cả 500$ một ván, rải chips khắp cả bàn (giờ nghĩ lại mới thấy chơi kiểu vậy ngu vl ra, thắng ko nhiều nhưng tạch 1 phát thì đi tong hết cả). Tuy vậy cũng có ăn có thua, lúc thắng nhiều nhất là mình cược rải ra khoảng 4-5 con số gì đó, mỗi con 75$, giống như thả lô ở vn vậy . Kết quả ra số 27, một trong những số mình đặt và mình thắng được khoảng 2,600$ ván đó. Tuy nhiên mình thua lại rất nhiều các bác ạ, sau khi ngồi chơi khoảng hơn 1 tiếng, mình đã thua hết gần 3k$, mặt mày xanh lét cứ như sắp chết tới nơi. Thôi đứng dậy, ngồi thêm tí nữa là đi tong hết cả vốn.
Mà cái kiểu con bạc đang chơi, càng thua thì lại càng cố gỡ. Suy nghĩ trong đầu của mình lúc đó là làm sao để gỡ lại 3k$ vừa thua hết, mình đâu có nghĩ rằng số tiền đó cũng chỉ từ casino mà ra, trả lại cho họ một phần rồi vui vẻ stop ngay tại đó. Nếu như suy nghĩ được đến như vậy thì mình cũng ko đến nỗi thê thảm một thời gian dài sau đó.
Trong đầu có suy nghĩ gỡ gạc như vậy, mình ngay lập tức quay trở lại trò Caribbean Stud Poker, trò chơi mà mình đã thắng được hơn 5k$ ngày hôm qua. Vẫn ám ảnh ván bài cuối cùng của ngày hôm trước, cộng thêm việc đang máu gỡ lại tiền, mình mới vào đã chơi rất lớn, ván nào cũng cược tối thiểu 100$ và đôi khi là maximum 300$. Và cái trò cờ bạc, ai cũng hiểu, nó cho mình bao nhiêu thì khi nó lấy lại cũng phải hơn nhiều lần như thế. Mình cũng không phải ngoại lệ, bài mình rất xấu, hầu như không có ván nào mình được đôi trở lên cả, chỉ toàn rác rến, thỉnh thoảng có được đôi trung bình như 77 hoặc 88 thì lại bị bài dealer có đôi to hơn đè, thua nhục nhã.
Có ai ngờ được chỉ trong vòng 3 tiếng buổi sáng, mình đã đốt hết tất cả số tiền thắng được ngày hôm trước, cũng may là trước khi đi casino, mình đã cẩn thận đem tất cả tiền bạc (bố mẹ cho mang theo) và thẻ tín dụng dấu vào vali để ở nhà. Mình làm thế bởi vì một phần tự biết được cái tính bốc đồng của mình, khi bốc lên thì không còn suy nghĩ gì được cả nên tốt hơn hết dể hết những thứ dính dáng đến tiền bạc ở nhà, chỉ mang theo số tiền thắng được ngày hôm trước mà thôi. Vạn nhất có thua hết thì cũng không thâm vào tiền vốn sinh hoạt bố mẹ cho mang theo.
Mình bước ra khỏi casino, trong lòng trống không, không có một thứ gì diễn tả được cảm giác hụt hẫng lúc đó cả. Và rồi thêm một vấn đề mới phát sinh, trong túi mình lúc đó không còn một xu để về nhà. Đi bus thì không được rồi, bởi vì bus thì phải trả tiền trước khi lên xe, còn đi taxi thì cũng được đó, nhưng vấn đề khác là mình chỉ còn tiền mặt USD ở nhà, không có NZD, taxi thì lúc đó chưa có vụ cà thẻ như bây giờ, bởi vậy mình thấy cũng không khả thi cho lắm. Cuối cùng quyết định của mình đưa ra là lội bộ. Quãng đường xe chạy 30′ mình nghĩ chắc cũng không đến nỗi xa lắm, nghĩ là làm, mình định hướng rồi bắt đầu cuốc bộ…
To be continue …..
Chap 6: Lạc
 
Chap 7: Tuyệt vọng.
Sợ hãi, bấn loạn, tuyệt vọng, đó là tất cả những gì đang diễn ra trong đầu, mình liên tục gào thét với một hi vọng có một ai đó vô tình đi ngang qua và nghe được. Mùa đông ở NZ trời tối rất nhanh, từng tia nắng tắt dần theo thời gian, bóng tối đang chậm rãi trùm lấy mọi thứ xung quanh mình. Quả thực tình cảnh của mình lúc ngày là ngàn cân treo sợi tóc, người ta hay nói giành giật, chay đua với thời gian để cứu lấy sự sống, nhưng nó chỉ đúng khi bạn được hỗ trợ và giúp đỡ của người khác. Giờ đây, trơ trọi giữa một khu rừng vắng, ngay cả việc đứng dậy đi lại cũng khó khăn thì mình giành giật, chạy đua với thời gian cho dù bằng niềm tin thì cũng gần như vô vọng
Kêu gào khản cổ, tiếng mình tắt dần kéo theo đó là hi vọng mong manh được giải thoát lụi tàn, mình đã khóc. Có người nói con trai khóc lóc là yếu đuối, mình cũng công nhận điều đó, mình cũng chưa từng khóc cho dù đối mặt với bất cứ khó khăn gì đi chăng nữa, bởi vì mình biết bên cạnh mình lúc nào cũng có sự hỗ trợ từ mọi người xung quanh. Nhưng giờ đây, thứ mình đối mặt là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, đơn độc và thân thể đầy thương tích, thử hỏi ai có thể kìm được dòng nước mắt, dẫu sao khóc cũng chỉ là bản năng trong mỗi con người, giúp họ giải tỏa trạng thái bức bối của tâm lý. Mình đã khóc như thế, khóc rất nhiều, hình ảnh bố mẹ, gia đình liên tục ùa về càng khiến mình thổn thức và nức nở nhiều hơn…
Sau một thời gian ngắn nữa, trời tối hẳn, mình không nhận thức được thời gian nữa (mình có thói quen không đeo đồng hồ, chỉ xem giờ bằng điện thoại). Tuy nhiên sau khi khóc một trận đã đời, mình cũng lấy lại được môt chút bình tĩnh, bây giờ vấn đề lớn nhất bây giờ là làm sao sống sót qua khỏi đêm nay, chống chọi với cái lạnh cắt da cắt thịt đang từng chút một len lỏi vào mọi ngóc ngách của cơ thể mình. Đêm trong rừng nó khủng khiếp lắm các bác ạ, ko một chút ánh sáng nào lọt được tới chỗ của mình cả, giơ bàn tay 5 ngón lên trước mặt mà cũng chẳng thấy được tay của chính mình.
Tự an ủi bản thân mình, dầu sao mình vẫn còn may mắn vì ở NZ không có rắn và muỗi, ít ra cũng còn đỡ hơn các chú bộ đội ngày xưa phải chống chọi với rừng thiêng nước độc, rắn rết côn trùng bọ xít đầy chất độc còn khổ hơn gấp trăm lần. Mình vơ vội lá khô xung quanh, gom thành một đống to, chui tọt vào đó với hi vọng giữ được chút nhiệt cho cơ thể (quả thật lúc đó ước gì mình có cái quẹt gas, đốt đống lửa lên sưởi ấm, không khéo có người thấy được tưởng cháy rừng kéo đến thì sướng, tiếc rằng mình ko hút thuốc ). Cơ thể đầy thương tích và mỏi mệt, mình lim dim định thiếp đi, đột nhiên sực nhớ đến các bộ phim tư liệu về các vận động viên leo núi bị mắc kẹt trên đỉnh Himalayas, nếu như lỡ thiếp đi là coi như không bao giờ tỉnh lại được nữa. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, mình cố gắng hết sức mở mắt ra và chống chọi lại cơn buồn ngủ, mình phải thức, mình phải sống để còn gặp lại gia đình nữa chứ
Soạt, soạt… Tiếng động vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, mình giật bắn người. Trong đầu ánh lên tia hi vọng mong manh nhưng cũng kèm theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Mình hét lên “HELLO?????, ANYONE THERE??????”, không một câu trả lời, không lẽ mình bị ảo giác chăng? Trong đầu đang vô cùng hoang mang với vô số câu hỏi thì tiếng động đó lại vang lên, gần chỗ mình hơn lúc trước, soạt, soạt, soạt….
Chap 8: Hồi sinh
Không gian tĩnh mịch, cái lạnh cắt da thịt và bóng tối bao trùm càng làm nỗi sợ hãi nhân lên gấp bội. Mình có thể nghe được từng âm thanh vang lên từ chính cơ thể của mình, tiếng hơi thở, tiếng tim đập dồn dập, mình cố hết sức dùng mọi giác quan để nắm bắt cái thứ gì đó đang tiến dần về phía mình. Hai tay giờ đây đang vô cùng đau nhức, các vết thương liên tục nhói đau. Cái lạnh tê buốt càng khiến mình dường như mất điều khiển hoàn toàn tứ chi của cơ thể, bây giờ cho dù có là cài gì tiến tới mình đi nữa thì cũng chỉ biết nhắm mắt mà chịu trận vậy.
Thơi gian như ngừng trôi, từng giây trôi qua chậm chạp chỉ khiến cho nỗi sợ hãi tăng lên tột cùng. Cái âm thanh đó giờ đây lại vang lên dồn dập hơn, không ngắt quãng nữa, loạt soạt, lạo xạo… tiếng lá khô vang lên đều đặn, hướng thẳng đến chỗ mình đang nằm….
MIEOOOOOOOO, Cái lồng gì thế này, wtf  đệt mợ con mèo hoang làm bố mày sợ vãi cả ra quần nãy giờ. Khổ thân cái hoàn cảnh của mình như lúc bây giờ mà cũng phải phì cười một tiếng, cái con mèo mắc ôn chắc nghe tiếng mình gào từ chiều giờ nên tò mò chạy lại xem đây mà. Thôi thì lời kêu cứu của mình ít ra cũng có sự đáp lại, tuy chỉ là một con mèo nhưng ít ra cũng làm mình thấy an ủi phần nào. Trong bóng tối hai mắt con mèo nhìn chập chờn, nếu như ko nghe tiếng của nó trước thì chắc mình cũng được một phen thất kinh. Mình chu mỏ gọi nó nho nhỏ, con mèo sau một lúc chần chừ cũng tiến lại phía mình một cách thân trọng. Cố dùng hết sức, mình lấy tay vuốt ve nó một

Đăng nhận xét

Sự kiện Game nổi bật

Game MOD khủng nhất

Liên hệ my face để trao đổi thông tin dễ dàng hơn

Được tạo bởi Blogger.