Em xin lỗi các thím. Hôm qua không biết voz bị làm sao cứ lỗi 504 với 500 liên tọi. Em cũng chẳng làm thế nào mà vào rì viu cho các thím được. Thôi hôm nay em rì viu bù lại 2 hôm luôn được không ạ. Các thím đừng gạch em.
Sáng hôm qua, tức ngày 20 tháng 2 em tỉnh dậy với 1 cốc nước cam, 2 vỉ amocilin dở, một đống chăn chiếu và con bạn đang nằm bên cạnh. Thời tiết Hà Nội như cứt, em thì chủ quan éo mang áo mưa đi. Hậu quả sau 15p dầm mưa là em bị cảm lạnh và bị check hàng
. Sự việc là thế này: Hôm kia em đang đi đường thì mắc mưa, rồ ga phi nhanh để tránh mưa, cách nhà khoảng 1 cây thì lao cmn lên vỉa hè, cái vành trước thành hình gần vuông. Em thì không sao nhưng mà phải dắt bộ dưới trời mưa. Về đến nhà thì em ướt như chuột, môi thâm như *ái chó. Ném con xe ngoài sân, em vừa bước vào nhà thì đổ như cây chuối xuống giường. Con bạn em thấy thế thì nhảy dựng như lên đồng, hỏi han các kiểu. em thì đầu nặng trĩu chẳng buồn chả lời gì, cứ nằm im thôi. Các bác biết đấy, dính mưa thì phải nhanh chóng thay quần áo, tắm qua nước nóng, hong khô không thì xác cmn định là đi tàu 6 tấm. Em thì lúc đấy tri giác vẫn còn nhưng chi giác thì theo mưa trôi hết rồi, nên việc thay quần áo cho em là do con bạn em làm hộ. Tất nhiên là THAY HẾT (xong, thôi xong) và tất nhiên là nó NHÌN THẤY HẾT (xong tập 2 và cũng là tập cuối). Cũng may là xong đâu đấy thì bọn kia mới về, chứ không thì em cũng nhai hết 15cm cờ him mà chết mất thôi. Buổi tối, bọn kia biết em bị ốm thì lũ lượt sang thăm, đứa thì quả cam, đứa thì cái bánh. Nhưng cái thằng B Siêu nhân thì em éo thể đỡ được nó. Em đang nằm đắp chăn rên hừ hừ thì nó thò cái mặt sang thắm, trên tay cầm 1 bịch Diana. Nó gãi đầu gãi tai nói:-Bên phòng tao chẳng có gì, có mỗi cái này..Hôm nọ H (gấu nó) thấy giảm giá nên mua luôn một lố (2 chục) về dùng dần. Mày (nói với con bạn em) lấy cái này thấm nước rồi đắp lên trán cho nó thay khăn cũng được, thấm được nhiều nước lắm.
Em thề là em mà cử động được 1 ngón tay thôi, em cũng sẽ dùng ngón tay duy nhất đấy để cho thằng kia 1 trận. Em thều thào:
-Biến, bố mày éo cần..
-Tao có lòng mà mày...Quan trọng là ở lòng tốt, chứ quà kiểu gì chẳng được.
Con bạn em chen vào:
-Đúng đấy, bạn bè với nhau, có quan tâm là được rồi. Lại còn đòi hỏi. Mày cứ để đấy, nó không dùng thì tao dùng.
Em bó tay, nhắm cmn mắt vào, được một lúc thì ngủ mất.
Sáng 6h tỉnh dậy thì thấy tay tê không chịu được, quay sang thì hóa ra con bạn yêu quý đang đè cả thân người nó lên cánh tay em. Éo mẹ chăm sóc người ốm hay là hành hạ người có bệnh không biết. Em nghĩ là nó chăm sóc em cả đêm nên mới lôi nó lên nằm hẳn hoi trên giường. Cũng chẳng đánh thức nó dậy đi học (cho chừa vì làm đau tay bố, hê hê).Mặc dù đầu hơi đau nhưng em vẫn cố đi học các thím ạ, các thím thấy em có chăm không??
Thôi tạm thế đã, em đi nấu cơm, có gì chiều hoặc tối em rì viu tiếp, đói rồi.

Đăng nhận xét